夜泊吴江长桥宿垂虹亭

元代 戴良
闪闪练月宵,棱棱素秋节。舍棹上孤亭,临江候归客。 佳人殊未来,幽意为谁适。徘徊当夜半,彷佛去天尺。 仰接银河横,俯照星纬逼。直疑穹壤连,岂有人世隔。 飘飘形若蜕,眇眇思何极。居然怯风露,聊复就衾席。 亦既不成寐,将何慰兹夕。赖有同心人,连床话畴昔。
shǎn shǎn liàn yuè xiāo   léng léng qiū jié shě zhào shàng tíng   lín jiāng hòu guī
jiā rén shū wèi lái   yōu wèi shuí shì pái huái dàng bàn   páng tiān chǐ
yǎng jiē yín héng   zhào xīng wěi zhí qióng rǎng lián   yǒu rén shì
piāo piāo xíng ruò tuì   miǎo miǎo rán qiè fēng   liáo jiù qīn
chéng mèi   jiāng wèi lài yǒu tóng xīn rén   lián chuáng huà chóu